Điều gì khiến ngài theo đuổi sự nghiệp giáo dục?

Tôi rất hứng thú với giáo dục quốc tế, một lĩnh vực bao quát nhiều vấn đề  liên quan đến tuyển sinh quốc tế, học tập ở nước ngoài, trao đổi học thuật, các chương trình đào tạo  chuyển tiếp, các phân viện đào tạo và  nhiều vấn đề khác trong các chương trình quốc gia, sự phát triển năng lực giao lưu văn hóa và công dân toàn cầu., cũng như nghiên cứu so sánh và nhiều mảng , lĩnh vực khác. Với tôi, giáo dục quốc tế là tất cả những gì về sự chuyển biến nét riêng đặc thù quốc gia của một cá thể và trải nghiệm sự chuyển biến từ công dân quốc gia trở thành công dân toàn cầu.Là chú trọng vào khả năng đa văn hóa của một con người, là một tập kĩ năng, và quan trọng hơn thế là hòa thành một trong tư tưởng cũng như cách ứng xử toàn cầu, không chỉ đơn thuần là trong suy nghĩ . ôi có thể tự hào nói rằng, chiếc hộ chiếu Hoa Kỳ  tôi sở hữu không định hình được con người của tôi.

Tại sao giáo dục lại quan trọng với ngài?

Thi thoảng tôi lại nhớ đến một câu nói nổi tiếng của Nelson Mandela, ông đã nói “Giáo dục là thứ vũ khí hùng mạnh nhất có thể làm  thay đổi cả thế giới”. Đây cũng là một trong những cách ý nghĩa và quan trọng nhất để cải thiện chất lượng cuộc sống của từng cá nhân và của cả xã hội. Sự dốt nát không thể mang lại hạnh phúc và, đúng vậy, sự thật đôi khi đúng là rất mất lòng, nhưng nó tựa đôi cánh không chỉ giúp bạn tìm đến tự do mà còn là nền tảng cho một cuộc sống tốt đẹp.

Triết lý giảng dạy của ngài là gì?

Trong một chừng mực nhất định, có thể nói  triết lý giảng dạy của tôi phản ảnh chính hệ thống giáo dục Hoa Kỳ nơi tôi được đào tạo cũng như có kinh nghiệm giảng dạy ở bậc Đại học, nơi học sinh luôn là tâm điểm Học sinh có nhiều cách học khác nhau, đồng nghĩa với việccác em có rất nhiều cách tiếp thu kiến thức mới và học những kĩ năng mới. Giảng viên giỏi đều thành thạo và phương pháp giảng dạy của họ cũng phản ánh rõ thực tế này. Một kích cỡ không thể vừa cho tất cả. Giáo dục nên giúp học sinh trở thành các nhà suy nghĩ sáng tạo, phản biện và giỏi phân tích cũng như những người sẽ học tập lâu dài cả đời.

Ngành Giáo dục có gì thú vị  và theo ngài có điều gì nhiều người sẽ không biết?

Tôi sẽ gợi ý bằng việc chia sẻ cho các bạn tựa đề của một bài blog của tôi, Một Nhà Giáo Dục Quốc Tế Ở Việt Nam: Thông tin, Góc nhìn & (và đôi khi) Khơi trí tò mò. Giáo dục ở đây là một nền công nghiệp liên tục xoay mình trong một quốc gia liên tục phát triển. Do đó mà giáo dục cần phải có sự nhạy bén và cập nhật liên tục. Thông tin không chỉ là sức mạnh mà còn là một công cụ quan trọng trong việc theo kịp thời đại và không bị bỏ lại đằng sau. Đồng thời thông tin cũng cho bạn khả năng ra quyết định và phản xạ dựa vào thông tin chính xác và tức thời chứ không phải chỉ là phỏng đoán.

Thêm một điều nữa rằng giáo dục có thể là một lĩnh vực kinh doanh “bẩn”, cũng như mọi lĩnh vực khác. Sẽ có những người sẵn sàng nói và làm mọi thứ, mục tiêu là kiếm càng nhiều tiền càng tốt trong thời gian ngắn nhất có thể. Đối với họ, con người là rào cản, là điểm số, chỉ công cụ để thành công và rằng kinh doanh chỉ có chiến thắng hơn là những mối quan hệ ý nghĩa, đôi bên cùng có lợi, cũng như là đời chỉ là một trò chơi có người thắng kẻ thua. Họ cho rằng thành công chỉ so bằng kết quả, còn mọi giá trị đạo đức chỉ là thứ ngoài lề.

Họ không hiểu được ý nghĩa của việc “Làm thành công và làm công tâm” và rằng sự thật hiển nhiên là không một ai ở Việt Nam hay ở bất kì nơi đâu trên thế giới muốn bị lừa mất thời gian và tiền bạc. Đó, hiển nhiên thay, là lý do tại sao kinh doanh đường dài muốn thành công đều phải dựa vào sự tin tưởng.

Một khía cạnh đáng tâng bốc nhưng đồng thời cũng cực kì khó chịu của mặt tối khi kinh doanh đó là hiện tượng sao chép, xảy ra ở bất kì nền công nghiệp hay quốc gia nào. Bài viết ưa thích của tôi về hiện tượng này đó là Tại sao sao chép lại là sự việc tốt nhất có thể xảy đến với công ty bạn, tác giả Brian Wong, một nhà khởi nghiệp IT ở San Francisco.

Chuyên môn trong lĩnh vực giáo dục của Ngài có được từ đâu??

Trước khi trở thành Giám đốc điều hành ở Capstone Việt Nam, tôi đã là Giám đốc quốc gia ở Viện Đào Tạo Quốc Tế ở Việt Nam (IIE-Việt Nam) từ năm 2005-2009. Trước đó, tôi đã là Giám đốc Viện Ngôn Ngữ Thế Giới tại Đại Học Bang New York Buffalo (SUNY-Buffalo), thêm vào đó còn là cố vấn tại Fullbright. Trong năm 1994/95, tôi là nghiên cứu viên chính tại Dự Án Nghiên Cứu Khoa học và Toán Học Quốc Tế Thứ Ba (TIMSS) ở Đức, Nhật và tại Hoa Kỳ.Tôi cũng đã là Cộng Tác Viên Nghiên Cứu tại  Trung Tâm  Phát Triển và Tăng Trưởng Con Người (CHGD) của Đại học Michigan và thỉnh giảng tại Đại Học Goethe Frankfurt và Đại Học Northwestern. Năm 2003, Tôi trở thành người Mỹ đầu tiên được thưởng giải Chuyên Viên Cấp Cao Fullbright được trao tặng ở Việt Nam.

Nếu nói về trình độ học vấn, tôi đã có bằng Tiến Sĩ trong Giáo Dục Cạnh Tranh và Giáo Dục Cấp Cao ở  Đại họcSUNY-Buffalo Khoa Chính Sách và Lãnh Đạo Giáo Dục, nơi mà tôi đã có rất nhiều cơ hội nghiên cứu cùng vài học giả hàng đầu trong lĩnh vực này. Bằng Cử nhân và Thạc sĩ của tôi theo thứ tự tốt nghiệp từ Đại Học Maryland, College Park và Đại Học Delaware. Tôi cũng đã học tập, giảng dạy và nghiên cứu tại Đức, Bao gồm cả Cộng Hòa Dân Chủ Nhân Dân Đức (Đông Đức), cả trình độ đại học lẫn cao học.

Để có thêm thông tin về quá khứ của tôi, xin hãy xem thêm ở tiểu sử trên blog Tiếng Anh hoặc Tiếng Việt của tôi.

Khoảnh khắc tuyệt vời quyết định sự nghiệp của ngài là gì?

Một trong số đó là khi tôi quyết định thành lập Capstone Việt Nam, một công ty tập trung hoàn toàn vào tư vấn giáo dục. Một du học sinh trẻ người Việt đang ở Mỹ, sau đó có việc làm ở đây, giờ đang có ý định thay đổi việc làm, gần đây đã hỏi tôi câu này: “Yếu tố quyết định để ngài thành lập Capstone Việt Nam là gì?” Chắc chắn là nhu cầu làm chủ định mệnh của sự nghiệp bản thân. Dù rằng đa phần sự nghiệp của tôi đã dành cho việc khởi nghiệp giáo dục quốc tế và chính tôi cũng đã có rất tự do trong các hoạt động của mình kể cả trong các mảng việc công lẫn phi lợi nhuận, thỉnh thoảng tôi cũng gặp không ít rào cản mà tôi cho là lý do làm lãng phí thời gian quý báu của mình.

Nói tóm lại, có những thứ tôi muốn làm mà chỉ có thể làm được khi tôi có doanh nghiệp của chính mình. Làm chủ bản thân cũng đồng  nghĩa khách hàng là chủ. Bạn sẽ có tự do để đi thêm nhiều con đường và phát triển nhiều hướng mới.

Thêm một lý do nữa để thành lập Capstone đó là để thỏa mãn các nhu cầu mà tôi thấy rằng vào lúc đó ở thị trường không có. Cũng chính vì lý do này mà mô hình kinh doanh của Capstone khá là độc nhất trong lĩnh vực này.

Những điều khiến ngài ưa thích làm việc ở Việt Nam là gì?

Cho phép tôi trả lời câu hỏi này bằng cách trích dẫn lời của một bài luận tôi đã viết có tựa đề Góc nhìn của người ngoài: Một người Mỹ ở Việt Nam. Bài viết thể hiện những gì tôi cảm thấy khi sinh sống và làm việc tại Việt Nam, tại sao tôi đã ở đây tận 12 năm cũng như tại sao tôi có kế hoạch ở đây lâu dài.

Tôi thường có cảm giác như là một nhà truyền giáo hàng đời  tương tác với người Việt thường là phá vỡ khuôn mẫu, thay đổi chuẩn mực và thách thức mong đợi. Tôi là công dân Mỹ nhưng xét trên nhiều mặt, tôi không “chất Mỹ” cho lắm bởi vì kinh nghiệm và góc nhìn của quốc tế và toàn cầu trong thời gian dài của mình (Còn gọi là xu hướng không trọng tâm Mỹ).

Tôi luôn cảm thấy rất vinh hạnh khi được là một chứng nhân trong quá trình kiến-tạo-lịch-sử, một nhà quan sát đồng thời được tham gia trong một dự án nghiên cứu dân tộc học. Có thời điểm nào đó khi bạn tìm hiểu Việt nam, bạn có thể sẽ bị tan vỡ với những cảm xúc, và sau đó lại được gắn lại, những khoảnh khắc đó có khi chỉ diễn ra trong ngày. Mỗi ngày qua vị giác của bạn sẽ lạc đi một tí cũng như cái háo hức ngóng chờ những gì mà các tuần và tháng tới sẽ mang lại càng lúc càng cao.

Đây là một quốc gia đang trên đà phát triển, luôn luôn chuyển động và gần như không phí thời gian để phản kháng lại các chuyện khác. Sống đều là sống hết mình, sống hữu hình, sống đúng bản chất và thực tế. Có những lúc cứ như thể sự tình cờ bất chợt đến trong đời sống người Việt.

Ngài hiểu gì về hệ thống giáo dục Việt Nam?

Cũng tựa như chính quốc gia mà nó là một phần được trân trọng bậc nhất, hệ thống giáo dục cũng đang trên đà phát triển với vài thành tụ đáng kể, bao gồm những gì học sinh đất Việt đã thể hiện trong các đánh giá học thuật quốc tế, cụ thể ở các môn khoa học và toán. Việt Nam đã có được sự chú ý cũng như đã được quốc tế công nhận là một ngoại lệ, đất nước có thu nhập thấp duy nhất sở hữu trình độ học thuật ngang ngửa các quốc gia “Phát triển” (Giàu có) trong các bài thi học thuật quốc tế. Sự chuyển đổi gần đây của việc nhập học các cấp cao hơn của hệ thống là một bước tiến đúng hướng theo ý kiến của tôi, mặc dù chắc hẳn vẫn có nhiều vấn đề rõ ràng cần phải được sửa đổi. Đồng thời, Việt Nam gặp phải rất nhiều rắc rối, bao gồm gánh nặng học tập cho các bạn trẻ, dẫn đến áp lực cũng như các vấn đề về chăm sóc sức khỏe, một hệ thống giáo dục lấy giáo viên làm trọng sản sinh ra nhiều học sinh thụ động, rất nhiều giáo viên phải làm thêm giờ hay lương quá thấp.

Như đa số các nền giáo dục khác, tôi tin rằng Việt Nam nên tập trung hơn vào sự phát triển chung của từng cá nhân cũng như khả năng công nhận tiềm năng của từng học sinh. Điều này cần có một hệ thống tư vấn giáo dục và sự nghiệp chất lượng dễ tìm, bên cạnh các thay đổi khác trong hệ thống giáo dục.

Cuối cùng, đất nước này cần phải nâng cấp chất lượng dạy nghề và hệ thống  đào tạo, cũng như tìm cách để cải thiện danh tiếng của những người lao động giàu tay nghề, cho thấy họ cũng quan trọng và đáng trân trọng chứ không phải là người tầng lớp thấp và không đáng tin cậy. Điều này rất hợp với nhu cầu thiết thực và hiện tại của nền kinh tế Việt nam. Thêm vào đó, không phải ai cũng cần học đại học và không phải ai tốt nghiệp đại học cũng sẽ tìm được việc làm tương xứng với giáo dục của mình.

Theo ngài, các học sinh ngài đã từng làm việc cùng ở Việt Nam khác với các nước khác như thế nào?

Vô hình chung, như tôi đã nói trong các câu trả lời trước của mình, Việt Nam đang làm cực tốt bằng nỗ lực cực thấp nếu đem so với các nước phát triển. Tôi nghĩ một trong số các lý do đó là khám phá những năm 1980 bởi Harold W.Stevenson, người mà tôi đã có vinh hạnh được làm việc cùng với tư cách là nghiên cứu viên chính trong Dự Án Nghiên Cứu Toán Và Khoa Học Quốc Tế Thứ Ba (TIMSS). Tiến sĩ Stevenson là một nhà phát triển tâm lý tại đại học Michigan và cách nghiên cứu toàn diện của ông vào những năm 1980 cho thấy rằng các học sinh nhỏ tuổi ở Châu Á học lực vượt xa các bé ở Mỹ đơn giản vì các bé học chăm chỉ hơn.

Nếu xét về trình độ Anh Ngữ thì Việt Nam có phần hơn các nước Châu Á khác bao gồm Trung Quốc, Nhật Bản, Hàn Quốc và Thái Lan. Có một mối liên hệ giữa việc trình độ Anh Ngữ cao và mong muốn được du học ở các nước nói tiếng Anh và Việt Nam là nước đứng đầu trong các nước Đông Nam Á về số lượng du học sinh.

Thêm một sự khác biệt nữa là cái cách mà đa phần các bạn trẻ Việt Nam rất cởi mở với thế giới, một yêu cầu thiết yếu trong việc trở thành công dân quốc tế. (Một phần định nghĩa của công dân quốc tế mà nhà sử gia Hoa Kỳ Howard Zinn từng nhắc đến là sự đam mê và rộng lượng. Tư tưởng hướng ngoại của các bạn bao gồm sự thông thạo một hoặc nhiều ngôn ngữ quốc tế, cũng như học tập về các nước khác và vấn đề toàn cầu bất kể bạn có đang học tập ở nước ngoài hay không, mà đa số là không, chắc chắn sẽ làm tạo ra nhiều lợi ích cho Việt Nam trên nhiều cấp độ và trong tương lai.

Tuy nhiên, tôi cũng nhận thấy rằng rất nhiều bạn trẻ thiếu hẳn các kĩ năng mềm hay kĩ năng đời sống cũng như định hướng cuộc đời. Trớ trêu thay rằng những người khác, thường là cha mẹ, cố lấp đầy các khoảng trống này bằng việc tự quyết định sự nghiệp hoặc định hướng học tập tương lai của các em bất kể sở thích, hứng thú và tài năng của các em. Chính chuyện này thường dẫn đến các sự sai lệch lãng phí cả tiền bạc lẫn thời gian.

Tại sao ngài lại chọn Việt Nam là nền tảng kiến tạo Capstone?

Đó là một việc cực kì may mắn. Tôi đã làm việc và sinh sống tại Việt Nam vào lúc đó và, quả đúng theo nghĩa đen của cụm từ này, mọi thứ cứ như được sắp đặt sẵn. Tôi nhận ra rằng công việc cực kì xứng đáng công sức bỏ ra cũng như tiềm năng phát triển lớn trong tương lai.

Sứ mệnh của Capstone là gì?

Sứ mệnh của chúng tôi là kiến tạo nhiều cơ hội cho các cá nhân và viện đào tạo để thành công thông qua các hình thức và phương pháp giáo dục đào tạo chất lượng cao. Cụ thể:

  • Để tạo cơ hội cho từng cá nhân đạt được mục tiêu giáo dục và động lực nghề nghiệp
  • Để hỗ trợ các viện đào tạo hiện thực hóa các kế hoạch giáo dục ở Việt Nam và nước ngoài; và
  • Để có thể tạo được một sự khác biệt trong cuộc sống từng cá nhân, tổ chức và xã hội.

Từ “Capstone” ám chỉ “Điểm cao” hay một “thành tựu thành công lớn”, và do đó liên quan trực tiếp đến phương châm của chúng tôi, Vươn Đến Tầm Cao.

Các đối tác đầu tiên của chúng tôi trong lĩnh vực giáo dục tư và sau đại học vào đầu năm 2010 là Hobsons và Đại Học Chicago. Chúng tôi khởi đầu ở Hà Nội chỉ với ba nhân viên và giờ đây đã có một văn phòng ở Thành Phố Hồ Chí Minh với hơn 15 nhân viên.

Từ ngày đầu tiên, Capstone đã nỗ lực chú trọng phát triển và giới thiệu rất nhiều các dịch vụ của các trung tâm giáo dục, thường liên quan rất nhiều đến tuyển học sinh vào các học viện nước ngoài bao gồm cả cao đẳng lẫn đại học cũng như các trường nội ngoại trú. Chúng tôi cũng có rất nhiều dịch vụ tư vấn giáo dục bên cạnh cố vấn giáo dục cho phụ huynh và học sinh.

Cho dù là vậy, hướng tiếp cận của chúng tôi rất độc đáo ở chỗ chúng tôi không hướng dẫn học sinh vào các trường đối tác của chúng tôi. Bởi lẽ các học sinh và phụ huynh là khách hàng của chúng tôi trong tình huống này, chúng tôi giúp họ tạo một danh sách nhỏ các trường “phù hợp” nhất, bất kể có phải là đối tác của chúng tôi hay không.

Capstone là công ty giáo dục duy nhất ở Việt Nam và, theo như những gì tôi biết, trên toàn thế giới mà chỉ làm việc với các trường cao đẳng đại học có kiểm định khu vực ở Hoa kỳ, tiêu chuẩn vàng khi kiểm định của các trung tâm giáo dục và các trung tâm giáo dục được kiểm định chính thức tại các nước khác. Tại sao? Lý do đơn giản là chất lượng và liêm chính quan trọng hơn tiền bạc rất nhiều.

Dù Capstone sẽ tổ chức sinh nhật lần thứ 8 của mình vào tháng tới, vẫn mang dáng dấp của một công ty vừa khởi nghiệp, và tôi rất thích điều đó. Tầm với của chúng tôi rộng khắp cả nước và chúng tôi cũng đã bắt đầu làm việc ở một số quốc gia khác ở Đông Nam Á.

Ngài có thể cho biết một số khó khăn gặp phải khi là một nhà khởi nghiệp giáo dục ở Việt Nam?

Một khó khăn muôn thuở mà nhiều nhà tuyển dụng gặp phải liên quan trực tiếp đến sự thiếu sót trong hệ thống giáo dục, đó là sự thiếu kĩ năng mềm ở rất nhiều nhân viên (chỉ 45% các trường có giảng dạy kĩ năng mềm nhưng chỉ chiếm 3% chương trình học). Các kĩ năng này bao gồm giao tiếp, tư duy phản biện, giải quyết vấn đề, làm việc nhóm, học tập cả đời, quản lý thông tin, tác phong chuyên nghiệp và kĩ năng lãnh đạo. Một cái bất lợi hiển nhiên của hệ thống giáo dục lấy giảng viên làm trọng tâm đó là sự thiếu chủ động của rất nhiều học sinh. Trách nhiệm của nhà tuyển dụng là bằng cách này hay cách khác giảm đi các sự thiếu sót này.

Ngài thấy giáo dục ở Việt Nam sẽ phát triển thế nào?

Cũng như chính bản thân Việt Nam về các vấn đề như phát triển kinh tế, tôi rất lạc quan về tương lai của giáo dục Việt Nam, một điều chắc chắn sẽ đóng vai trò chủ chốt trong việc quyết định chất lượng đời sống con người nơi đây.

Gần đây, một thành tựu đáng kể trong việc phát triển hệ thống giáo dục của Việt Nam đó là xếp hạng thứ 47 trong bảng Đổi Mới Toàn Cầu 2017 (GII) và thứ 9 toàn Châu Á.Trong vòng một năm, Việt Nam tăng đến 12 hạng. Bảng GII cho thấy thông tin chi tiết về sự đổi mới của 127 quốc gia và các nền kinh tế toàn thế giới, bao gồm môi trường chính trị, giáo dục, cơ sở hạ tầng và sự tinh tế trong kinh doanh.

Thầy cô và phụ huynh có thể giúp đỡ những người trẻ tuổi trong việc nhận ra tiềm năng bản thân như thế nào?

Cách tốt nhất là dẫn dắt các em đến với một nền giáo dục chất lượng cao mà bao gồm nhiều cách học và nhiều lựa chọn dẫn đến đa dạng hóa các sở thích. Điều này nên được thực thi cả trong lẫn ngoài giờ học. Các bậc phụ huynh nên cố tìm hiểu, bước đầu thông qua quan sát xem con em mình hứng thú với gì và tài năng của các em ở đâu và sau đó là thông qua các đánh giá khoa học.

Một trong những yếu tố then chốt trong bất kì một quá trình trưởng thành và giáo dục của một đứa trẻ là khả năng tự thể hiện mình, còn gọi là “Nhận thức và hoàn thiện tài năng cũng như tiềm năng của một người”. Tất cả liên quan đến việc tìm ra ikigai của một người, một khái niệm của người Nhật Bản về lý do, sự vật mà mỗi sáng bạn thức dậy để làm, để kiếm tìm, niềm đam mê dẫn dắt cuộc đời bạn. Ikigai  là trọng tâm của thứ mà tôi cho là điểm ngọt của cuộc đời vì đó là sự phối hợp của cái bạn yêu mến, cái bạn làm giỏi, cái thế giới cần và cái mà bạn có thể chi trả được.

Ngài có lời khuyên nào cho những người muốn theo đuổi sự nghiệp giáo dục?

Đầu tiên, tìm cho được ikigai của bạn, một trong những thứ làm đời này đáng sống, bênh cạnh một người để yêu thương và một thứ gì đó để hi vọng, để có thể diễn giải hoàn toàn cụm từ“Yếu tố thiết yếu cho hạnh phúc” trích dẫn của một giáo sĩ người Mỹ hế kỉ  19, George Washington Burnap.

Sau đó, hãy nghĩ thêm về câu trích dẫn bất hủ của Randy Pausch, một cựu giáo sư khoa học máy tính tại đại học Carnegie Mellon, người đã mắc phải bệnh ung thư tuyến tụy năm 2006 và mất hai năm sau đó: Câu hỏi chủ chốt mà bạn phải luôn lưu tâm là, ‘Bạn có đang dùng thời gian vào đúng việc hay không?’ Vì thời gian là tất cả những gì chúng ta có.

Chính Steve Jobs, lúc thần chết kề sát ông và nháy mắt, đã chia sẻ lời khuyên sau với đại học Stanford, lớp năm 2005 trong một ngày gần cuối xuân năm 2005:

Luôn nhớ rằng mình sẽ chết sớm thôi là suy nghĩ quan trọng nhất mà tôi từng có để giúp mình thực hiện các lựa chọn to lớn trong đời. Bởi vì gần như mọi thứ - tất cả các mong chờ từ bên ngoài, mọi cái tự cao, mọi sự sợ hãi xấu hổ hay thất bại – tất cả đều phải cúi đầu trước cái chết, chỉ điều c thật sự quan trọng tồn tại.

Đây là một ý nghĩ khá tiêu cực nhưng cũng mang rất nhiều động lực mà tôi luôn nhắc các bạn trẻ khi nói về lựa chọn trên con đường học vấn và sự nghiệp. Nghĩ mà xem. Nếu bạn 16 tuổi, bạn đã sống qua 20% quãng đời, giả sử tuổi thọ bạn đạt được 80. Nếu bạn đã 28 tuổi thì bạn chỉ còn lại 65% cuộc đời nếu Chúa có nhân từ. Nếu bạn 64 tuổi thì chỉ còn 20% và tương tự như vậy. Trong khi định lượng cuộc đời, con người ta phát triển được nhận thức quý giá hoặc được nhắc cho nhớ về sự hữu hạn và mong manh của cuộc sống. (Những người đã từng cận kề cái chết, dù là của bản thân hay của người mình thương yêu, thường không cần lời nhắc nhở này).

Luôn để dành chút thời gian trong cuộc đời của bạn cho sự sáng tạo. Đa phần chúng ta đều bị quá tải thông tin và lúc nào cũng bận rộn, bao gồm cả việc dùng quá nhiều thời gian vào các thiết bị điện tử. Như một bài viết gần đây, Bận Rộn Giết Dần Khả Năng Tư Duy Sáng Tạo, chỉ ra, sự sáng tạo bị sụt giảm khi bạn lúc nào cũng bận rộn: Khả năng chuyển đổi giữa tập trung và mơ giữa ban ngày là một kĩ năng quan trọng đang bị suy giảm bởi sự bận rộn liên tục.

Cuối cùng, nếu bạn là một doanh nghiệp có nhiệt huyết, , hãy làm việc cho bản thân mình trước, với tất cả những điều khả thi.

Ngài có thể cho chúng tôi  biết một vài điều thú vị về chính ngài không, Ngài Mark Ashwill?

  • Tôi đã là một nhà soạn nhạc trong những năm học trung học tại trường Delaware.
  • Trong những năm tháng học cao học, tôi đã phát triển một phần mềm khái niệm chuẩn bị cho bài thi TOEFL trước khi có bất kì khái niệm tương tự có mặt trên thị trường. Một nhà xuất bản lớn ở Mỹ bày tỏ sự hứng thú, bất chợt ngừng phản hồi và sau đó khoảng một năm rưỡi thì họ cho xuất bản chương trình chuẩn bị bài thi của mình. (Ý chính ở đây là tầm quan trọng của việc trình bày hợp pháp khi đưa ra một ý tưởng kinh doanh cho một tập đoàn lớn. Điều này áp dụng cho mọi ý tưởng tốt, hoặc có tiềm năng tốt. Rất nhiều người hoàn toàn vui vẻ và sẵn sàng tiếp thu và biến ý tưởng của bạn thành của họ).
  • Tôi cũng đã mở một cửa hàng nhỏ khi còn là sinh viên, bán kem đá kiểu Ý ở một vài địa điểm vào mùa hè (Đó là nơi tôi học được về mối quan hệ giữa bán sỉ, lẻ và lợi nhuận ròng. Từng phần tác động đến  lợi nhuận!)

Chúng tôi nên nói chuyện với ai kế tiếp?

Aaron Everhart, một nhà khởi nghiệp dựa trên công nghệ-đổi mới trong các bước đầu và nhà đồng sáng lập HATCH!VENTURES, thành lập năm 2012 với sứ mạng đẩy mạnh khởi nghiệp hiệu quả và trở thành nguồn tài nguyên khởi nghiệp ở Việt Nam. Khẩu hiệu riêng của Aaron là “Tôi biến ý tưởng thành doanh nghiệp”, thành lập năm 2012 với sứ mạng đẩy mạnh khởi nghiệp hiệu quả và trở thành nguồn tài nguyên khởi nghiệp ở Việt Nam. Khẩu hiệu riêng của Aaron là “Tôi biến ý tưởng thành doanh nghiệp”

Tiến sĩ Mark Ashwill là giám đốc điều hành và đồng sáng lập công ty Capstone Việt Nam, một công ty cung cấp các dịch vụ tư vấn giáo dục toàn diện  có văn phòng ở  Hà Nội và thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam. Capstone là công ty giáo dục duy nhất ở Việt Nam và có lẽ là trên toàn thế giới chỉ làm việc với các trường đươc kiểm định cấp khu vực tại Mỹ và được kiểm định chính thức tại các quốc gia khác.

Xem Blog của ngài Ashwill tại Nhà Giáo Dục Quốc Tế Tại Việt Nam Ông ấy là một người nước ngoài, một cựu ái quốc và là một công dân quốc tế từ trong tư tưởng, ngôn từ và thói quen.

Nguồn: vietcetera.com Dịch bởi Capstone Vietnam